Sunday, 5 July 2009

Paris Có Gì Lạ Không Em?

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim
Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em ?

Em có đứng ở bên bờ sông ?
Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
Anh về có nương theo giòng nước
Anh sẽ tìm em trong bóng trăng

Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
Mỗi lần tan một chút sương sa
Bao giờ sáng một trời sao sáng
Là mắt em nhìn trong gió đưa ...

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

Anh sẽ chép thơ trên thời gian
Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
Vì em hay một vừng trăng sáng
Đã đắm trong lòng cặp mắt em ?

Anh sẽ đàn những phím tơ trùng
Anh đàn mà chả có thanh âm
Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung

Paris có gì lạ không em ?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen ?...

Tuổi Thần Tiên

Có "người lớn" gọi em là nhỏ
Nhỏ từ chân cho đến đỉnh đầu
Thảo nào mỗi lúc em ra phố
"Người lớn" thường hộ tống đi sau

Có người lớn gọi em là bé
Bé tí teo như lúm đồng tiền
Thảo nào mỗi lúc em cạn túi
"Người lớn" thường mời bé ăn kem

Có người lớn gọi em là nhóc
Nhóc từ hiên lớp đến hiên đời
Thảo nào mỗi lúc em gần khóc
"Người lớn" thường cảm động cong môi .

Nhưng này nhé cái ông "người lớn"
Tim em mang ba hạt dẻ thần
Dại gì hô "biến" bằng bùa phép
Lớn đầu, khản cổ gọi thanh xuân !

Café Tay - Hoài Châu

Mưa bão ở đâu kéo nhau về,
Làm cho buổi tối ướt lê thê,
Góc quán tôi chống cằm mê mải,
Nhìn mưa giăng mắc, đợi cà phê...

Cà phê ai khẽ đặt xuống bàn,
Kéo tôi ra khỏi cõi mê man,
Cúi nhìn giọt cà phê đen lánh,
Lòng tôi chợt thoáng chút hoang mang.

Ai có bàn tay đẹp như hoa,
Mịn màng như lụa, trắng như ngà,
Nho nhỏ xinh xinh như tháp bút,
Ôi! Tôi chợt hiểu gã Kinh Kha,

Một nỗi khát khao bỗng thoáng qua,
Khơi dậy trong tôi thói gian tà,
Giả vờ buồn bã tôi chép miệng,
Thở dài lên tiếng khẽ xuýt xoa:

"Tối nay sao mưa gío thật buồn?!
Làm cho cả nhân thế buồn luôn...
Phải chi được tay ai khuấy giúp,
Ly cà phê chắc sẽ ...vui hơn."

Nhìn theo năm ngón ngọc thon thon,
Khuấy cho hồn vía tôi quay tròn,
Chao ơi! Ly cà phê ai khuấy,
Sao chưa uống thử đã thấy ngon.

Bàn tay ấy đã bỏ đi rồi,
Chỉ để lại tách cà phê thôi,
Tôi ngây ngô nhấp từng ngụm đắng,
Mà nghe ngọt lịm cả đôi môi...

Đường khuya tôi lững thững trở về,
Quên rằng mưa gió vẫn lê thê,
Đâu biết gío mưa đang kinh ngạc,
Nhìn tôi cười như kẻ ngủ mê.

Thế rôì mỗi tối có mưa bay,
Tôi lại tìm ra góc quán này,
Lặng lẽ ngồi chờ bàn tay ấy,
Để thầm gọi nhỏ "Cà phê tay".