Sunday, 5 July 2009

Bé ơi - Hoài Châu

Anh biết ngày mai bé ra đi,
Mà anh chẳng dám nói năng gì,
Cũng không dám ra đưa tiễn Bé,
Bé ơi! buồn lắm ... nhớ người đi.

Bé có nhớ không buổi ban đầu,
Tình cờ hai ánh mắt giao nhau
Từ đó dáng yêu kiều của Bé,
Xâm chiếm tim anh tựa phép mầu.

Bé ơi! đôi mắt Bé lạ lùng,
Mịt mùng như bóng tối đêm đông,
Long lanh hơn ngàn vì sao sáng,
Mượt mà tha thướt tựa dòng sông.

Bé có biết chăng lúc Bé cười,
Chính là khi Bé khiến anh vui,
Bé là thiên thần hay ma quái,
Mà khiến hồn anh cứ chơi vơi.

Anh chưa dám tặng Bé bài thơ,
Sợ Bé chưa biết cảm bao giờ,
Rồi những ý thơ anh mê muội,
Sẽ làm vương vấn tuổi ngây thơ.

Chắc số anh là số đơn côi,
Nên chi cứ lận đận suốt đời,
Tưởng đâu được yên bình yêu Bé,
Ai ngờ trắc trở vẫn không thôi.

Ông tơ, bà nguyệt rõ trái ngang,
Tơ xe không khéo để lỡ làng,
Biết rồi, khổ lắm, Bé còn ... bé!
Để anh về lòng trống trải thênh thang.

Anh căm ánh mắt của loài người,
Anh ghét đời khéo lẻo đôi môi,
Anh trách nhà Bé sao nghiêm khắc,
Để anh và Bé cứ đơn côi.

Thế nên mỗi gặp, mỗi nôn nao,
Mà anh chẳng dám bước qua chào,
Chỉ dám tìm nhau qua ánh mắt,
Bé ơi, mình mãi thế hay sao!

Rồi từng chủ nhật cứ qua mau,
Anh nuôi hy vọng cứ khẩn cầu.
Còn Bé chỉ nhìn anh không nói,
Giời ạ! phải đợi đến bao lâu.

Thấy không anh sắp mất Bé rồi,
Ngày mai thiếu Bé ... nhớ ... chao ôi!
Chưa được một lần vui bên Bé,
Mà giờ hai đứa sắp hai nơi!

Anh vẫn biết rằng Bé phải đi,
Nên anh chẳng dám oán than gì,
Chỉ buồn chưa ngỏ lời cùng Bé,
Mà giờ lại ôm hận chia ly.

Bài thơ tiễn Bé chỉ thế thôi,
Bao nhiêu tâm ý góp thành lời,
Nếu Bé có hiểu lời anh ngỏ,
Xin nhớ về anh một chút thôi.

Vancouver chiều thu không nắng,
Bé đi rồi hoang vắng không gian
Phố buồn anh bước lang thang,
Thiếu đôi mắt Bé ngút ngàn nhớ thương.

Nỗi niềm người thứ ba - Hoa mộc miên

Chẳng thể ngờ em lại là người thứ ba
Trên con đường tình yêu của anh
vốn quá nhiều ngả rẽ
Chẳng thể ngờ em lại yêu anh đến thế
trái tim đớn đau khắc khoải đợi chờ .

Hình bóng anh hiện về trong mỗi đêm mơ
Nước mắt em ướt đẫm trang đời không cổ tích
Hạnh phúc phải đâu có được từ giành giật
Hạnh phúc là khi biết dâng hiến, hi sinh.

Em dành cho anh trọn vẹn hết yêu tin
Khát khao đắm say chẳng ngờ mình nông nổi
Ước muốn bên anh lại là điều có lỗi
Với một người vẫn đợi anh ở phía bên kia

Em không muốn tình yêu của mình bị sẻ chia
Làm sao có thể đòi được sẻ chia từ người con gái khác
Tình yêu trong em dẫu chưa hề phai nhạt
Vẫn xin dừng lại nơi ngả rẽ . Anh đi.

Lời cuối - Hoa mộc miên

Thôi mình chia tay anh nhé
Lời yêu đừng nói làm gì
Kỉ niệm hẹn hò xưa cũ
Thôi anh hãy cứ quên đi!

Em không trách anh lầm lỗi
Đời ai chả có một lần
Nhưng em không thể tha thứ
Khi anh không yêu chân thành .

Trước em... em không biết nữa
Đời anh bao người từng qua
Em chẳng bao giờ hỏi đến
Bởi kí ức đã rất xa .

Em là một người con gái
Mong được yêu như bao người
Dễ tin vào lời anh nói
" Duy nhất có em mà thôi !"

Nhưng đời không đơn giản thế
Hạnh phúc mong manh vô cùng
Trái tim vốn đa mang lắm
Tránh sao những phút yếu lòng

Anh vẫn thương người yêu cũ
Em thành con ngốc của đời
Hận anh đã không dám nói
Với em dù chỉ một lời

Thôi mình chia tay anh nhé
Tim em lệ ứa âm thầm
Em đã không thể tha thứ
Dù em vẫn rất yêu anh!