Friday, 24 July 2009

Cha oi, con yêu cha!

Nếu mồ côi Cha ăn cơm với cá
Nếu mồ côi Mẹ lót lá mà nằm
Nhưng xin đừng lừa dối lương tâm
Cha là một trường đời học hỏi

Nếu mất Cha con trở thành trơ trọi
Mẹ chỉ thương chớ không thể dắt dìu
Cha là người chỉ dẫn con mọi điều
Bằng hành động bằng tấm gương cuộc sống

Cha nghiêm khắc nhưng tình Cha thật rộng
Lo cho con bằng những việc âm thầm
Yêu mến con nhưng vẫn phải lặng câm
Sợ con sẽ xem thường lòng kính nể

Nếu xem thường trong vấn đề quan hệ
Con dễ thành thuyền lạc hướng xa xôi
Tánh rời Cha con sẽ bị nổi trôi
Sẽ gặp phải nhiều hối hận

Không thương con sao đời Cha lận đận
Tuổi mau già tóc sớm điểm tuyết rơi
Luôn lo lắng nên thiếu những nụ cười
Quên cả khóc khi gặp điều đau đớn

Từ thuở nhỏ, cho đến khi khôn lớn
Được bao lâu Cha ôm ấp trong tay
Nên con tưởng tình Cha vẫn nhạt phai
Sự thiệt thòi của Cha là chỗ đó

Ngay từ lúc con còn bé nhỏ
Mẹ đã dành tất cả sự thuơng yêu
Gần gũi chăm lo, săn sóc sớm chiều
Cha chỉ được nhìn con mà yêu mến

Còn một điều mà không ai nghĩ đến
Cha là thầy là người bạn đáng tin
Không bao giờ từ chối với con mình
Cho rất nhiều hơn là con mong muốn

Hiểu biết con từ cành tới cuống
Nhưng giả vờ để con khỏi ngại ngùng
Lo cho con đến mức độ cuối cùng
Để tha thứ những điều con thiếu sót

Cha không có những lời dịu ngọt
Nhưng Cha có nhiều thương cảm lặng im
Nếu trong Cha không có một trái tim
Con đã chẳng có nụ cười sung sướng

Đối với con Cha luôn luôn kỹ lưỡng
Rất ít khi con nghe được tiếng khen
Sự kín đáo đã trở thành thói quen
Vui vì con Cha chỉ vui im lặng

Khóc vì con Cha khóc thầm cay đắng
Làm sao con thấy được nước mắt rơi
Cha thương con trong suốt cả cuộc đời
Nhưng con nghĩ thương Cha thì rất ít

Wednesday, 22 July 2009

Chuyện tình của biển

Biển có từ đâu? Người thì bảo trái đất sinh ra vốn có biển. Khoa học lại chứng minh biển có từ hàng ngàn năm trước. Còn chúng ta, những người yêu sự lãng mạn sẽ khám phá biển từ câu chuyện con ốc nhỏ mang linh hồn của biển. Chuyện kể rằng …
Ngày xưa trên mặt đất chưa có biển xanh. Thần tình yêu bấy giờ là người duy nhất cai quản cõi đời này. Thần tặng cho tâm hồn của mỗi con người thứ quý giá nhất đó là viên ngọc tình yêu. Khi con người đánh rơi viên ngọc của mình nó sẽ tan thành trăm nghìn mảnh và mỗi mảnh hóa thành một giọt nước mắt mang hương vị của những nỗi đau. Chúng không mất đi mà được thần tình yêu giữ lại để làm nên những viên ngọc khác. Biển từ đó mà ra đời.
Thuở ấy biển chỉ có một mình, tình yêu lại càng làm cho con người đớn đau, biển lại càng thêm mênh mông, càng thêm cô quạnh. Lúc đó trên mặt đất đầy những dấu chân của tình yêu, người ta thấy một con ốc nhỏ bé và lạc lõng. Con ốc tội nghiệp, loay hoay không tìm được cho mình một lối đi, chỉ biết rút sâu trong chiếc vỏ. Thần tình yêu không còn viên ngọc nào để cho nó, thế là người đưa nó về với biển. Biển từ đó bỗng trở nên xanh biếc, không phải vì phép nhiệm mầu nào của thần tình yêu, chỉ vì biển đã thôi một mình. Ngày ngày có con ốc nhỏ bên cạnh nghe biển hát.
Một đêm buồn, biển nói với con ốc nhỏ rằng biển chẳng có gì cho riêng mình cả. Nước mắt của con người, tình yêu của con người làm nên biển, còn biển thì không có tình yêu. Biển chỉ có tiếng hát, chỉ có linh hồn nhưng tiếng hát ấy người ta chỉ nghe một khoảnh khắc nào đó trong đời rồi quên. Và linh hồn ấy biển có nhờ gió mang đi giữ hộ nhưng gió mãi vui nên đã đánh rơi đâu đó giữa đất trời này rồi. Thế nên biển cảm thấy mình vô nghĩa quá.
Con ốc nhỏ nghe câu chuyện của biển, nó thương lắm. Rồi một ngày kia biển gọi mãi, gọi mãi mà không thấy con ốc nhỏ trả lời. Thần tình yêu bảo con ốc nhỏ đã ra đi. Biển ngỡ ngàng, con sóng ngày ngày tràn về rồi lại ra đi như chờ mong một điều gì. Biển buồn lắm, nhưng rồi biển cũng nguôi quên.
Câu chuyện có lẽ mất hút vào hư vô hay tan biến đi như những bọt biển nếu không có một ngày. Một ngày, ở một nơi rất xa biển, có một cô bé nhặt được chiếc vỏ ốc nằm lẻ loi. Tình cờ cô bé áp chiếc vỏ ốc vào tai, và chao ôi, từ trong ấy có những âm thanh da diết vọng về. “Sao trong chiếc vỏ ốc này lại có tiếng hát của biển hả thần tình yêu?”, cô bé tìm gặp và tò mò hỏi người. Thần tình yêu kể cho cô bé nghe câu chuyện về con ốc nhỏ. Ngày ấy con ốc nhỏ đã thỉnh cầu với người rằng hãy cho biển được giữ lại tiếng hát. Người bảo đó là điều không thể, trừ phi … Vậy là con ốc nhỏ từ bỏ linh hồn của mình để được giữ linh hồn của biển. Nó phải ra đi thật xa, và biển mãi mãi không bao giờ biết được. Con ốc nhỏ đã khóc thật nhiều, nước mắt của nó cũng không được trở về bên biển, nhưng nó biết giờ đây biển đã có linh hồn, và rồi biển cũng sẽ có tình yêu.
Chuyện rằng con ốc nhỏ vẫn ngàn năm mang theo linh hồn của biển.

Monday, 20 July 2009

Một nhúm muối

Một lần khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.
- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.
Lập tức chàng trai làm theo rồi uống thử.
- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.
Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước. Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.
- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.

Người thầy chậm rãi nói: "Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đi. Mỗi người sẽ hoà tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích".

Đừng là một ly nước. Hãy trở thành một cái hồ.