“Rượu ngon không có bạn hiền”
Câu ca dao cũ còn nguyên tấm lòng…
Một mình ngồi đợi qua sông
Ai người tri kỷ vời trông bến đời
Chiều hoang chòi lạnh mưa rơi
Có bạn cùng uống “đã đời Vân Tiên!”
Rượu không phân biệt xứ miền
Nhìn sâu đáy cốc biết hiền, nguỵ, chân…
Tan vào máu hoá tình thân
Quỷ ngôn tâm Phật có cần chi đâu?
Đắng cay hãy rót cho nhau
Cạn ly ngữa mặt cười ào lệ ngưng
Tình yêu được mất vô chừng
Trời đang nắng đẹp không dưng mưa rào
Đừng nhấm rượu với mồi đau
Nước thành lửa đốt luồn vào tâm can
Hắt ly thế sự mang mang
Rót thêm một chút hồng hoang nõn nường…
Thương ai chờ mái tây sương
Tròng trành trăng khuyết còn nương bóng về
Hớp rượu hồng nghe đê mê
Biết là giọt cặn não nề…vẫn ngon!
Nợ đời nhiều nỗi ta còn…
Dọn mình cùng bạn huy hoàng… cuộc say!
Thơ :Ngô Đình Miên
Monday, 27 July 2009
Khi yêu
Cái gì như thể nhớ mong
Cái gì như thể trong lòng xôn xao
Cho dù chẳng nói điều nào
Vậy mà ai… cứ nao nao trong lòng
Khi yêu mới biết làm thơ
Khi yêu mới biết thẫn thờ… là yêu
Gần nhau thì chẳng muốn “chiều”
Xa nhau mới ước “cái điều” gần nhau.
Văn Đình Vỹ
Cái gì như thể trong lòng xôn xao
Cho dù chẳng nói điều nào
Vậy mà ai… cứ nao nao trong lòng
Khi yêu mới biết làm thơ
Khi yêu mới biết thẫn thờ… là yêu
Gần nhau thì chẳng muốn “chiều”
Xa nhau mới ước “cái điều” gần nhau.
Văn Đình Vỹ
Chút tình cho muội
Chiều nầy muội có buồn không
Nếu như thiếu vắng những dòng E-mail?
Dường như hoa cũng buồn hiu
Những bài nhạc cũng theo chiều lặng yên
Thế rồi vắng cả đêm đêm
Trời đang gội nắng bỗng chìm trong mưa
Mình quen nhau chẳng tình cờ
Vừa mail đi đã ngóng chờ hồi âm
Có gì như thể bâng khuâng
Khi tan khi hợp khi gần khi xa
Mình đem cái nhớ thật thà
Gởi nhau qua Net như là chung đôi
Vắng tin lòng lại bồi hồi
Bỗng dưng mình thấy đơn côi lạ thường
Như giáo đường vắng tiếng chuông
Như chùa không tiếng kinh buồn công phu
Mượn câu lục bát Nguyễn Du
Gởi lòng cho Muội như ru chính mình!
Trần Gia Tĩnh Tâm
Nếu như thiếu vắng những dòng E-mail?
Dường như hoa cũng buồn hiu
Những bài nhạc cũng theo chiều lặng yên
Thế rồi vắng cả đêm đêm
Trời đang gội nắng bỗng chìm trong mưa
Mình quen nhau chẳng tình cờ
Vừa mail đi đã ngóng chờ hồi âm
Có gì như thể bâng khuâng
Khi tan khi hợp khi gần khi xa
Mình đem cái nhớ thật thà
Gởi nhau qua Net như là chung đôi
Vắng tin lòng lại bồi hồi
Bỗng dưng mình thấy đơn côi lạ thường
Như giáo đường vắng tiếng chuông
Như chùa không tiếng kinh buồn công phu
Mượn câu lục bát Nguyễn Du
Gởi lòng cho Muội như ru chính mình!
Trần Gia Tĩnh Tâm
Subscribe to:
Posts (Atom)
