Một hôm hớn hở ghé thăm nàng,
Trao tận tay nàng đóa hoa lan,
nàng khẽ thở dài đầy cảm xúc,
"Hoa tươi đẹp quá nhưng chóng tàn."
Hôm sau tôi đến với hoa hồng,
Hoa hồng làm bằng chất ny lông,
Buồn bã nhìn hoa nàng than thở:
"Làm sao so được với tấm lòng."
Tôi về dành dụm mấy tháng dài,
Mua tặng cho nàng cặp hoa... tai,
Nàng cười mắt bồ câu chớp chớp:
"Ý chàng em nguyện nhớ không phai".
Saturday, 4 July 2009
Dễ ghét - Hoài Châu
Bé ơi thương mấy cho vừa,
Mà sao vẫn thấy khó ưa quá chừng.
Cớ chi Bé cứ ngập ngừng,
Để cho ngày tháng lạnh lùng trôi qua.
Lúc nào Bé cũng như hoa,
Để cho thiên hạ xuýt xoa trầm trồ.
Khiến anh nghe tức thấy mồ,
Lắm đêm thao thức buồn khô cả người.
Tại sao Bé cứ hay cười,
Với cả những người Bé chẳng hề quen.
Lại còn để suối tóc đen,
Mặc cho gió thổi rối beng lên rồi.
Bé ơi, Bé lạ ghê nơi,
Cứ như tiên nữ trên trời hạ sinh.
Nhè anh làm tội làm tình,
Bắt anh thương nhớ một mình Bé thôi.
Khiến anh có lúc vui vui,
Có khi anh lại chán đời thảm thương.
Khiến anh cười nói thất thường
Nửa như lãng mạn, nửa dường như điên.
Đôi khi anh quá ưu phiền,
Sao anh muốn ghét Bé liền cho xong.
Thế nhưng anh chẳng đành lòng,
Làm ngơ trước một đoá hồng xinh tươi.
Bé ơi anh chịu thua rồi,
Cho anh xin Bé một lời yêu thương.
Mà sao vẫn thấy khó ưa quá chừng.
Cớ chi Bé cứ ngập ngừng,
Để cho ngày tháng lạnh lùng trôi qua.
Lúc nào Bé cũng như hoa,
Để cho thiên hạ xuýt xoa trầm trồ.
Khiến anh nghe tức thấy mồ,
Lắm đêm thao thức buồn khô cả người.
Tại sao Bé cứ hay cười,
Với cả những người Bé chẳng hề quen.
Lại còn để suối tóc đen,
Mặc cho gió thổi rối beng lên rồi.
Bé ơi, Bé lạ ghê nơi,
Cứ như tiên nữ trên trời hạ sinh.
Nhè anh làm tội làm tình,
Bắt anh thương nhớ một mình Bé thôi.
Khiến anh có lúc vui vui,
Có khi anh lại chán đời thảm thương.
Khiến anh cười nói thất thường
Nửa như lãng mạn, nửa dường như điên.
Đôi khi anh quá ưu phiền,
Sao anh muốn ghét Bé liền cho xong.
Thế nhưng anh chẳng đành lòng,
Làm ngơ trước một đoá hồng xinh tươi.
Bé ơi anh chịu thua rồi,
Cho anh xin Bé một lời yêu thương.
Bé đi rồi - Hoài Châu
Thành phố hôm nay có nắng hồng,
Có làn mây trắng nhẹ như bông.
Có cơn gió hạ đùa xao xác,
Có ngàn hoa thắm tỏa hương nồng.
Áo đua màu aó, đường muôn sắc,
Người nối chân người, phố thật đông.
Sao anh vẫn nghe buồn xa vắng,
Bé đã đi rồi, có phải không ?
Bé đã đi rồi có phải không ?
Hèn chi anh xao xuyến trong lòng.
Sợi nắng dường như hơi ngơ ngác,
Làn mây có lẽ thoáng bâng khuâng.
Gió hạ man mác niềm thương nhớ,
Hoa tươi vương vấn nỗi chờ mong.
Phố vui, vui như ngày hội lớn,
Mà lòng anh vắng, vắng mênh mông.
Thành phố hôm nay thiếu Bé rồi,
Nắng hồng, mây trắng cũng thế thôi.
Hoa thơm, gió mát thêm buồn tủi,
Đất trời thiếu Bé thật đơn côi.
Anh nhìn con phố muôn màu áo,
Mà nghe xa lạ quá cuộc đời.
Thôi, anh trở lại căn phòng tối,
Nhớ về cô bé chốn xa xôi.
Có làn mây trắng nhẹ như bông.
Có cơn gió hạ đùa xao xác,
Có ngàn hoa thắm tỏa hương nồng.
Áo đua màu aó, đường muôn sắc,
Người nối chân người, phố thật đông.
Sao anh vẫn nghe buồn xa vắng,
Bé đã đi rồi, có phải không ?
Bé đã đi rồi có phải không ?
Hèn chi anh xao xuyến trong lòng.
Sợi nắng dường như hơi ngơ ngác,
Làn mây có lẽ thoáng bâng khuâng.
Gió hạ man mác niềm thương nhớ,
Hoa tươi vương vấn nỗi chờ mong.
Phố vui, vui như ngày hội lớn,
Mà lòng anh vắng, vắng mênh mông.
Thành phố hôm nay thiếu Bé rồi,
Nắng hồng, mây trắng cũng thế thôi.
Hoa thơm, gió mát thêm buồn tủi,
Đất trời thiếu Bé thật đơn côi.
Anh nhìn con phố muôn màu áo,
Mà nghe xa lạ quá cuộc đời.
Thôi, anh trở lại căn phòng tối,
Nhớ về cô bé chốn xa xôi.
Subscribe to:
Posts (Atom)
