Biết trái tim chẳng có tội gì đâu
Khi anh không thể yêu em hơn nữa
Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành...tan vỡ
Vẫn bất ngờ, vẫn tiếc nuối, ngẩn ngơ
Chẳng muốn tin đâu, anh đã dối lừa
Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy
Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy
Em bồi hồi, em vội vã, em yêu...
Hãy tha thứ nghe anh, có biết bao điều
Em không thể, và chúng mình, không thể...
Sao hôm - Sao mai, cách xa đến thế
Câu thơ này có tới được cùng anh?
Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh
Em cứ mãi yêu anh - một tình yêu... không thể !
Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ
Em bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu!?
Saturday, 11 July 2009
Friday, 10 July 2009
Viết Cho Người Đến Trước - Viết Cho Người Đến Sau (p.2)
Viết cho người đến sau (phần 2)
Anh ấy sẽ là của em
Còn chị thành người yêu cũ.
Cả chị và anh đều không muốn thế
Nhưng số phận bọn chị phải xa nhau.
Em bây giờ thành kẻ đến sau
Nụ hôn xưa không còn nguyên vẹn nữa.
Tình yêu cho em cũng chỉ là một nửa,
Tất cả bây giờ em chỉ nhận một phần thôi
Anh ấy rất buồn khi thấy lá vàng rơi
Qua đường cũ câu thơ xưa còn thức
Em đừng giận khi người mình yêu
Khi anh ấy nghĩ về ký ức.
Chỉ một thoáng buồn còn lại tháng ngày êm.
Và khi nào anh ấy trót nhắc tên.
Chị có mặt khi lòng em không muốn
Em đừng quên kéo anh về khi chưa muộn.
Chị cũng buồn nhưng chị chẳng hờn ghen.
Chị cũng một thời yêu anh ấy như em
Cũng mong mỏi mỗi tuần ngày chủ nhật
Cũng nhớ nao lòng khi tình yêu rực cháy
Cũng thấy buồn khi phải xa nhau.
Em bây giờ chỉ là người đến sau.
Khi hạnh phúc không còn trong tay chị nữa.
Nhưng cho em trái tim anh một nửa,
Chút tình đầu anh dành cho chị ngày xưa.
Chị có nhiều lần nép gốc phượng trú mưa.
Nên trước mưa anh ấy lo cho em khỏi ướt.
Sự chăm sóc vụng về cho em biết.
Anh tìm lại kỷ niệm một thời trong bóng hình em.
Với em bây giờ chị thử nghĩ xem,
Trong tim anh chị là nơi thiêng nhất
Em xin chị đừng buồn vì sự thật.
Dẫu được người yêu bây giờ
Em cũng chỉ là người đến sau...!
Viết cho người đến trước
Em ghen thầm chị có hay không?
Bởi hai ta đều yêu anh ấy
Chị đến trước em thì thôi đành vậy
Em lỡ vô tình làm kẻ đến sau.
Chị là người hạnh phúc nhất trần gian
Anh ấy thủy chung chỉ yêu mình chị
Em có thương cũng đành mộng mị
Chỉ trong mơ người ấy mới tỏ tình
Thôi cũng đành sống với lặng thinh
Lá thư xanh giấu hoài trong ngăn tủ
Đời rộn rã riêng mình em ủ rũ
Anh ấy thật gần cũng thật xa xăm.
Thôi cũng đành buồn mãi với tháng năm
Anh vẫn vô tư kể về người yêu dấu
Và cứ mỗi lá thư xa chị gởi
Em lại buồn trong ánh mắt ai vui..
Anh ấy sẽ là của em
Còn chị thành người yêu cũ.
Cả chị và anh đều không muốn thế
Nhưng số phận bọn chị phải xa nhau.
Em bây giờ thành kẻ đến sau
Nụ hôn xưa không còn nguyên vẹn nữa.
Tình yêu cho em cũng chỉ là một nửa,
Tất cả bây giờ em chỉ nhận một phần thôi
Anh ấy rất buồn khi thấy lá vàng rơi
Qua đường cũ câu thơ xưa còn thức
Em đừng giận khi người mình yêu
Khi anh ấy nghĩ về ký ức.
Chỉ một thoáng buồn còn lại tháng ngày êm.
Và khi nào anh ấy trót nhắc tên.
Chị có mặt khi lòng em không muốn
Em đừng quên kéo anh về khi chưa muộn.
Chị cũng buồn nhưng chị chẳng hờn ghen.
Chị cũng một thời yêu anh ấy như em
Cũng mong mỏi mỗi tuần ngày chủ nhật
Cũng nhớ nao lòng khi tình yêu rực cháy
Cũng thấy buồn khi phải xa nhau.
Em bây giờ chỉ là người đến sau.
Khi hạnh phúc không còn trong tay chị nữa.
Nhưng cho em trái tim anh một nửa,
Chút tình đầu anh dành cho chị ngày xưa.
Chị có nhiều lần nép gốc phượng trú mưa.
Nên trước mưa anh ấy lo cho em khỏi ướt.
Sự chăm sóc vụng về cho em biết.
Anh tìm lại kỷ niệm một thời trong bóng hình em.
Với em bây giờ chị thử nghĩ xem,
Trong tim anh chị là nơi thiêng nhất
Em xin chị đừng buồn vì sự thật.
Dẫu được người yêu bây giờ
Em cũng chỉ là người đến sau...!
Viết cho người đến trước
Em ghen thầm chị có hay không?
Bởi hai ta đều yêu anh ấy
Chị đến trước em thì thôi đành vậy
Em lỡ vô tình làm kẻ đến sau.
Chị là người hạnh phúc nhất trần gian
Anh ấy thủy chung chỉ yêu mình chị
Em có thương cũng đành mộng mị
Chỉ trong mơ người ấy mới tỏ tình
Thôi cũng đành sống với lặng thinh
Lá thư xanh giấu hoài trong ngăn tủ
Đời rộn rã riêng mình em ủ rũ
Anh ấy thật gần cũng thật xa xăm.
Thôi cũng đành buồn mãi với tháng năm
Anh vẫn vô tư kể về người yêu dấu
Và cứ mỗi lá thư xa chị gởi
Em lại buồn trong ánh mắt ai vui..
Thursday, 9 July 2009
Viết Cho Người Đến Trước - Viết Cho Người Đến Sau
Viết Cho Người Đến Trước
Có thể anh ấy yêu chị nhiều hơn em
Bởi tình yêu đầu nhiều dại khờ nông nổi
Bời rung động đầu đời thường khó nói
Nhẹ nhàng thấm vào từng năm tháng qua mau
Có thể suốt đời anh ấy chẳng quên được chị đâu
Dù bây giờ anh ấy thuộc về em mãi
Nhưng vẫn còn một chút gì đọng lại
Một chút ngày xưa như nhớ như thương
Trách làm sao những lúc em giận hờn
Khi anh ấy nhắc về những ngày xưa yêu chị
XIn đừng trách em là người ích kỷ
Cũng chỉ vì em quá yêu đó thôi
Rồi ngày mai khắp nẻo đường đời
Chị có thể gặp ai kia có thể hơn anh ấy
Thì quá khứ ơi xin đừng sống dậy
Đế anh ấy sống với mình, và sống mãi với em thôi....
Viết Cho Người Đến Sau
" Chị cũng yêu anh ấy nhiều như em
Chỉ có khác chị là người đến trước
Khóc làm chi cho má hồng thấm ướt
Anh ấy vụng về chẳng biết dỗ dành đâu
Có một thời chị cũng thích giận nhau
Để đo hết yêu thương theo chiều dài giận dỗi
Để một lần chị vô tình mắc lỗi
Một lần thôi rồi mãi mãi xa nhau
Biết nói gì khi tất cả đã qua mau
Chị là quá khứ hôm qua , em là hôm nay hiện tại
Dẫu biết chẳng thể thêm một lần yêu lại
Chị vẫn quặn lòng khi đối diện tình em
Em đã có cái lâu nay chị vẫn khát thèm
Tuổi trẻ hồn nhiên gót chân mềm mới lạ
Rồi một chiều đông thay lá
Voan cưới cô dâu bay ngập trước hiên nhà
Hôm ấy vô tình chị giả bộ ghé qua
Bâng quơ ngắm cô dâu, nghẹn lòng nhìn chú rể
Em đừng quay ngang rồi chau mày như thế
Chị ấy kia kìa , chị ấy cũng đến xem
Phố cũ
Cơn mưa cũ
Ướt mèm. "
Có thể anh ấy yêu chị nhiều hơn em
Bởi tình yêu đầu nhiều dại khờ nông nổi
Bời rung động đầu đời thường khó nói
Nhẹ nhàng thấm vào từng năm tháng qua mau
Có thể suốt đời anh ấy chẳng quên được chị đâu
Dù bây giờ anh ấy thuộc về em mãi
Nhưng vẫn còn một chút gì đọng lại
Một chút ngày xưa như nhớ như thương
Trách làm sao những lúc em giận hờn
Khi anh ấy nhắc về những ngày xưa yêu chị
XIn đừng trách em là người ích kỷ
Cũng chỉ vì em quá yêu đó thôi
Rồi ngày mai khắp nẻo đường đời
Chị có thể gặp ai kia có thể hơn anh ấy
Thì quá khứ ơi xin đừng sống dậy
Đế anh ấy sống với mình, và sống mãi với em thôi....
Viết Cho Người Đến Sau
" Chị cũng yêu anh ấy nhiều như em
Chỉ có khác chị là người đến trước
Khóc làm chi cho má hồng thấm ướt
Anh ấy vụng về chẳng biết dỗ dành đâu
Có một thời chị cũng thích giận nhau
Để đo hết yêu thương theo chiều dài giận dỗi
Để một lần chị vô tình mắc lỗi
Một lần thôi rồi mãi mãi xa nhau
Biết nói gì khi tất cả đã qua mau
Chị là quá khứ hôm qua , em là hôm nay hiện tại
Dẫu biết chẳng thể thêm một lần yêu lại
Chị vẫn quặn lòng khi đối diện tình em
Em đã có cái lâu nay chị vẫn khát thèm
Tuổi trẻ hồn nhiên gót chân mềm mới lạ
Rồi một chiều đông thay lá
Voan cưới cô dâu bay ngập trước hiên nhà
Hôm ấy vô tình chị giả bộ ghé qua
Bâng quơ ngắm cô dâu, nghẹn lòng nhìn chú rể
Em đừng quay ngang rồi chau mày như thế
Chị ấy kia kìa , chị ấy cũng đến xem
Phố cũ
Cơn mưa cũ
Ướt mèm. "
Subscribe to:
Posts (Atom)
